Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Răng chó, quần bò và bệnh dại


Năm nay ngẫu hứng sẽ viết blog trở lại.
He he!
Đầu năm du xuân một vòng Bắc Ninh, qua Đình Bảng, Đền Đô và Chùa Tiêu.
Chùa Tiêu là ngôi chùa hiếm hoi còn giữ được vẻ thanh tịnh và vắng vẻ trong những ngày đầu năm, chùa nằm dưới chân núi Tiêu, thuộc huyện Tiên Sơn - Bắc Ninh. Nơi này có thờ Thiền sư Vạn Hạnh.
Các vãi thong thả quét dọn, khách phải bỏ giày dép ở ngoài. Mát và tĩnh lặng quá khiến mình và Phong Điệp ngồi bệt xuống tựa lưng vào cột lim dim nghe tiếng kinh kệ đều đều, nho nhỏ. Đây cũng là ngồi chùa đầu tiên mình thấy không đặt hòm công đức.
Chán kiểu công đức năm chục một trăm rồi ngồi chờ viết hoá đơn đỏ mang về chẳng để làm gì, không lẽ đưa vợ xin quyết toán. Thế là cứ đền Quan Văn 20K, đền Quan Võ 20K, chùa Tiêu 20K thả cho nhanh, trọn gói luôn đỡ phải thả nghìn một nghìn hai.
Sướng nhất là chùa Tiêu, ngồi chán trong chùa, leo lên đỉnh núi có tượng Vạn Hạnh tay thì vuốt cổ khỉ, tay ôm cổ hổ lại xuống xem tượng mới phục dựng từ tượng táng của chính ông. Hơi thắc mắc đoạn ôm khỉ sờ hổ, hoá ra tương truyền ngày trước khi Vạn Hạnh dựng vua Lý lên ngôi có người cho rằng đó là con trai của ông. Vạn Hạnh đã chỉ vào con hổ đất trong chùa thề độc rằng nếu như ông có lòng tà dâm, không trọn đường tu, đi lại với phụ nữ và có con thì con hổ đất kia vẫn là hổ đất, còn nếu như ông vẫn giữ mình trong sạch, không có tà ý gì thì con hổ đất sẽ biến thành hổ thật. Lời vừa dứt thì hổ đất rùng rùng biến thành hổ thật, gầm lên mấy tiếng và phi thẳng vào rừng. Còn vụ em khỉ thì không thấy nói đến.
Mải đọc nên bác Vương Tâm và Phong Điệp đã xuống trước từ lúc nào. Khi quay ra chạy lại xem gác chuông thì bỗng một em chó lừ lừ chạy lại không nói không rằng lao vào đả ngay một phát đánh nhằng làm mình không kịp trở tay. Giật hết cả mình liên buông ba lô máy ảnh đuổi cho em ấy một trận. Hai bên nhe răng doạ nhau, bên này tiến bên kia lùi, bên này lùi bên kia tiến làm các vãi chạy cả ra can ngăn. Một tiểu nữ đầu trọc dựng tay đánh chuông chạy đến ra mệnh lệnh thu quân mà em chó kia vẫn không chịu nhượng bộ. Thế là mình đành nhượng bộ, quay gót rút nhẹ, vừa đi vừa ngoái lại cảnh giác.
Lúc này mới nghĩ đến phát cắn lúc nãy của em ấy, chả thấy đau gì chắc là không trúng, cũng có thẻ là chân cứng, răng chó mềm (hi hi, hèn gì khi đi đâu các cụ cứ chúc lên đường chân cứng đá mềm) nhìn xuống chân, cứ tưởng lúc nãy em ấy đả hụt, hoá ra rách một mảng quần bò to phết. Điều lạ là chân thì... không việc gì. Lại nghĩ, thật sáng suốt khi quyết không bao giờ mặc quần bò bó, vì thế vẫn còn một hành lang an toàn. Lại nghĩ, cũng may cho em chó ấy không cắn phải mình, không thì chắc chắc sư cụ chùa Tiêu sẽ phải đưa em ấy đi tiêm phòng lại chả tốn cả bạc triệu kinh phí của nhà chùa. Đoạn này là khi xuống cổng chùa ngồi nhá bánh đa với bác Vương Tâm và Phong Điệp mới tám.
Vụ đi này có kêu gọi cả Thuỵ Anh nhưng giống như nhiều lần trước, TA đã kín lịch, từ chối và tiếc hùi hụi. Hi hi! Vì thế về tối chat, hỏi han về chuyến đi có nói vụ chó đả, Thuỵ Anh bảo thế là đi toi cái quần bò à, mình bảo ừ, đi toi cái quần bò PT-2000 đã mặc 3 năm, hi hi, rồi hai chị em cùng bảo, giá như nó cắn vào chân thì có phải đỡ hỏng mất cái quần bò rồi không. Rõ là toàn tư tưởng thà hi sinh bắp vế chứ không chịu mất quần gặp nhau.

Lại nghĩ, người lên chùa đi tu cũng phải xuống tóc, thế còn chó lên chùa mà chả khác gì chó nuôi ở nhà, bởi thế, nên chăng khi chó lên chùa cũng phải có thủ tục gì đó, cụ thể hơn là nên bẻ hết răng chẳng hạn. Bởi đã theo cõi tu hành thì chủ yếu lo tu thân, kinh kệ là chính, việc ăn uống đâu còn quan trọng mà cần dùng đến răng. Hi hi...

Mấy quả ảnh này là ở Đình Bảng. Còn Chùa Tiêu thì vừa mệt vừa khung cảnh tĩnh lặng quá nên chả buồn lôi máy ảnh ra ngó ngoáy nữa.

Bác Vương Tâm và Phong Điệp

Phong Điệp trước Đình Bảng, cách chỗ này khoảng 100 m là gia đình làm bánh phu thê gia truyền ngon nhất nhì đất Kinh Bắc với thương hiệu Lụa Xuân. (30K một cặp tại nhà)
Chuyển qua làm gác đình phụ trách đóng mở cửa.
Hồ bán nguyệt ở Đền Đô, khung cảnh khá lãng mạn nên dù đã lấy xe đi ra rồi, nhìn thấy mới quay lại làm vài nhát ảnh. VN rất nhiều hồ bán nguyệt (tự nhiên lại nghĩ đến hồ Tây có một cái tên nữa là hồ Dâm Đàm nữa, nếu hồ Dâm Đàm mà hình bán nguyệt thì chắc phải gọi tắt là hồ... Bán Dâm)


Đấy nhá, đã bổ sung ảnh bạn Giang bạn Mèo nhá. Tớ rất cú bạn Giang vì bạn đi Lạng Sơn làm tớ suýt bị chó cắn. Nếu đúng kế hoạch lên nhà bạn chơi thì có phải là không bị chó cắn mà còn được ăn gà rồi không.

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011

Bài trên Hà nội mới

Nguyễn Xuân Thủy - Giải A cuộc thi tiểu thuyết về đề tài an ninh:
“Internet chỉ là nền cho số phận nhân vật”
30/01/2011 07:47

(HNM) - Cuộc thi tiểu thuyết đề tài "Vì an ninh Tổ quốc và vì bình yên cuộc sống" (2007-2010) - do Bộ Công an và Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức - đã chọn được hai đại diện xuất sắc. Họ đều là những cây bút khá trẻ, trong đó Nguyễn Xuân Thủy mới 33 tuổi.

Nếu ai đã từng đọc "Biển xanh màu lá" của tác giả từng là lính đảo Trường Sa này, hẳn sẽ bất ngờ với sự mới mẻ trong "Sát thủ online", tác phẩm đoạt giải A. Nguyễn Xuân Thủy (hiện là biên tập viên NXB QĐND) chia sẻ với bạn đọc Hànộimới về tác phẩm này.

Nguyễn Xuân Thủy nhận giải thưởng.

- Nhận giải vào đúng ngày sinh nhật, lại là giải thưởng trong một sân chơi văn học có khá nhiều cây bút lão làng, thành công này là tình cờ?

- Quả thật trước nay tôi cũng chưa có hình dung gì về đề tài này. Tôi viết "Sát thủ online" không hẳn chỉ vì cuộc thi, mà coi đây là cơ hội thử sức trong một lãnh địa mới. Với nội dung về tội phạm mạng, đề cương của tôi được duyệt, mở đường cho tôi tham dự hai trại viết, trong đó trại viết tại Sầm Sơn 2008 là nơi quyết định phần gốc (khoảng 80 trang) "Sát thủ online". Việc chăm chút cho tác phẩm được thực hiện rải rác sau đó, tất cả mất 3 năm để hoàn thiện. Có lẽ tôi đến với cuộc thi rất tình cờ, để rồi sự tình cờ lại mang đến cho tôi một niềm vui lớn.

- Báo chí đánh giá đây là cuốn tiểu thuyết đầu tiên viết về đề tài an ninh mạng, một đề tài "thời thượng" và hấp dẫn. Nếu ai đã đọc "Biển xanh màu lá" đầy hồn hậu và trong trẻo về cuộc đời lính đảo của anh, hẳn sẽ bất ngờ với sự "gai góc" và chiều sâu day dứt trong tác phẩm mới này. Anh đã chăm chút cho ý tưởng tiểu thuyết trên thế nào?

- Đây không hẳn là vấn đề tội phạm mạng mà chính là internet và hệ lụy của nó, một câu chuyện có ý nghĩa với nhiều quốc gia, nhiều thế hệ. Tuy không phải là dân công nghệ thông tin, nhưng là một nhà báo, tôi cũng quan tâm ít nhiều tới vấn đề này. Nhìn nhận về internet là nhìn nhận một câu chuyện liên quan chặt chẽ tới văn hóa, gia đình..., một thông điệp về sự hiểu biết để ứng xử với internet chứ không phải để lẩn tránh nó, hoặc chìm đắm trong nó.

- Dù biết văn học được quyền hư cấu, nhưng trải nghiệm của nhà văn là rất quan trọng. Anh đã sống với đề tài này thế nào?

- Chuyến đi thực tế với lực lượng công an đã ám ảnh tôi, mà ám ảnh lớn nhất là sự vô cảm với cái ác ở người vị thành niên. Họ đã phạm đủ dạng tội, trong đó phần lớn có nguyên nhân từ internet. Tôi cũng đã tiếp xúc với các game thủ, nắm tâm lý, cách ứng xử, thuật ngữ của họ. Cũng có cậu bé sành chơi game bảo tôi "chú ơi! chú viết từ này chưa đúng!" mà không hiểu rằng tôi cố tình để nó không giống như những gì diễn ra ngoài thực tế. Tôi quan niệm chuyện công nghệ, tội phạm mạng… không phải là thứ để thu hút, đó chỉ là nền dẫn dụ để nhân vật có đời sống văn học. Tôi cố gắng xây dựng một thế giới của riêng mình, tôn trọng hư cấu, lặn sâu vào thế giới đó để lấy ra tinh thần chính của đời sống, chứ không mô phỏng đời sống.

Tôi cũng không coi các nhân vật là tội phạm, mà coi đó là con người với những số phận, tâm tư riêng.

- "Sát thủ online" có hình thức thể hiện khá mới mẻ. Đầu mỗi chương có những dòng "sapô" ngắn, tiết tấu nhanh; cuối mỗi chương là một bản tin thông tấn về các vụ án, sự kiện liên quan tới internet. Đây có phải là một cách gây hấp dẫn? Anh đánh giá thế nào về sự cố gắng đổi mới hình thức tác phẩm trong các cây bút trẻ hiện nay?

- Sapô và bản tin… có thể coi là sự dẫn dụ bạn đọc, một đoạn nghỉ, tạo âm hưởng cho tác phẩm, một đường link với đời sống. 13 bản tin như một sự đếm ngược, đến bản tin 0h là một sự sang trang. Tôi coi đây là hình thức gửi gắm thông điệp, chuyển tải hết ý đồ của mình với bạn đọc, hơn là cách gây hấp dẫn đơn thuần. Nếu bạn để ý sẽ thấy âm hưởng đồng dao ẩn hiện trong những đoạn sapô ngắn đầu mỗi chương, gắn với vùng quê và cuộc đời của Mr Mouse - cậu bé Tí, có sự xa xót, tiếc thương, day dứt chứ không giống như sapô của báo chí. Tôi nghĩ, đổi mới giọng điệu, cách thức thể hiện tác phẩm là cần thiết, nhưng đó phải là sự cộng hưởng cho tác phẩm, chứ không phải chỉ là "chiêu" hút khách. Trong một tác phẩm được giải thưởng văn học trẻ gần đây, tác giả đã sử dụng phụ chú ở cuối trang sách để tạo thêm hướng tiếp nhận thông tin. Cũng khá thú vị, song nếu lạm dụng, phụ chú quá dài tất sẽ gây mỏi mệt cho người đọc, hoặc gây rối mạch chuyện…

- Trong cuộc thi này, BTC có nhận định "nhiều tác phẩm đoạt giải đã vượt ra khỏi khuôn khổ một đề tài hạn hẹp để hòa chung vào dòng chảy văn học đương đại". Anh đã xây dựng hình tượng người chiến sĩ công an thế nào để tránh lối mòn mà vẫn sinh động?


- Xây dựng nhân vật nào cũng vậy thôi, không riêng gì nhân vật chiến sĩ công an, cái khó nhất là tác giả phải cho nó một đời sống ăn nhập với tác phẩm. Trong "Sát thủ online", Đại tá Hoàng, đại diện cho thế hệ chiến sĩ đã vững vàng về tư tưởng, cống hiến hết mình cho sự nghiệp, nhưng cũng đã phải đối mặt với không ít vấp váp nảy sinh từ cuộc sống gia đình hiện đại. Bên cạnh đó, nhân vật được tôi chăm chút ở tuyến hai là anh lính trẻ Khương - hình tượng người chiến sĩ nghiêm túc, trong sáng và chủ động trong cuộc sống. Nhưng đó cũng là một người có hoàn cảnh cụ thể, có đời sống nội tâm sâu sắc, có những giây phút đấu tranh, đau khổ để vượt qua cám dỗ, thử thách. Nói chung, tôi đã cố gắng để nhân vật người lính vừa gần gũi, vừa thuyết phục người đọc.

- Xin cảm ơn anh! Mong tác phẩm tiếp tục thu hút bạn đọc!


Hải Giang (thực hiện)

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Đừng để cả một thế hệ "trượt chân" vào thế giới ảo

“Internet chưa bao giờ là ảo. Nó thật như chính cuộc sống của chúng ta vậy, vì thế, hãy thành thực với nó.” Đó là một phần thông điệp mà Nhà văn Nguyễn Xuân Thủy muốn gửi đến độc giả qua tiểu thuyết “Sát thủ online” - cuốn tiểu thuyết đầu tiên nói về tội phạm Internet vừa đoạt giải A cuộc thi viết tiểu thuyết, truyện và ký về đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” do Bộ Công an và Hội Nhà văn phối hợp tổ chức. Cuộc thi vừa được tổng kết và trao giải đầu năm 2011.
Phóng viên Vietnam+ đã có cuộc trao đổi với nhà văn Nguyễn Xuân Thủy xung quanh nội dung của cuốn tiểu thuyết đầu tiên viết về tội phạm Internet ở Việt Nam.


Nhà văn Nguyễn Xuân Thủy nhận giải A cho tiểu thuyết "Sát thủ online"

- Hiện tượng vị thành niên phạm tội có liên quan đến thế giới ảo, mạng Internet đã được báo chí đề cập tới nhiều như một vấn đề nhức nhối của cả xã hội nhưng văn học thì chưa. Xin anh cho biết xuất phát từ lý do nào để anh chọn đề tài này cho cuốn tiểu thuyết của mình?

Nhà văn Nguyễn Xuân Thủy: Khi mà những hệ lụy từ Internet đã trở thành vấn nạn nhức nhối của toàn xã hội thì cần phải lên tiếng bởi ít nhất tôi cũng là một công dân sống trong xã hội ấy. Hơn nữa, tôi còn là một nhà báo, mà nhà báo thì phải có trách nhiệm, phải thấy day dứt, trăn trở trước các vấn đề nóng của xã hội. Hiện thực xã hội phải được phản chiếu tức thời trên mặt báo, bởi một trong những đặc thù của báo chí là tính cập nhật, tính thời sự. Văn học sẽ đi sau một bước.

Còn lý do để tôi bắt tay viết “Sát thủ online” bắt đầu là khi Hội Nhà văn phối hợp với Bộ Công an mở cuộc thi tiểu thuyết với đề tài “Vì bình yên cuộc sống,” tôi có được mời tham gia. Tôi đã chọn đề tài là tội phạm Internet. Cùng lúc đó cũng là thời điểm các báo đưa tin kỷ niệm 10 năm Internet có mặt tại Việt Nam với những “được-mất” và những lúng túng về mặt quản lý xã hội, tôi muốn viết một cái gì đó để đánh dấu cái mốc mang tính xã hội rất cao này.

Câu chuyện tội phạm vị thành niên trong “Sát thủ online” thực ra chỉ là cái nền để truyền tải một câu chuyện lớn hơn về Internet và những hệ luỵ của nó.Nhà văn Nguyễn Xuân Thủy

- Để viết cuốn tiểu thuyết này, có lẽ anh cũng đã mất không ít thời gian để suy nghĩ, tìm hiểu thực tế. Anh đánh giá như thế nào về những hệ lụy mà vấn nạn Internet đang gây ra cho giới trẻ hiện nay?

Nhà văn Nguyễn Xuân Thủy: Không quá khó để tìm hiểu những mảng hiện thực về những hệ lụy từ Internet. Mọi thứ gần như đã phơi bày trên mặt báo. Ngày nào lật giở các trang báo giấy, báo mạng hầu như bạn đều bắt gặp những tin giết người, cướp của, giết người thân, thậm chí ngay chính người sinh thành ra mình, của những người trẻ mà nguyên nhân trực tiếp từ Internet.

Hậu quả về mặt xã hội thì đã thấy, thế nhưng có một hậu quả vô hình đối với ngay chính các em, đó là các em bị biến dạng nhân cách, lệch lạc về suy nghĩ, lối sống, có những hành vi bất thường, thiếu kiểm soát, biến mình thành mối nguy hiểm cho xã hội và kết cục là trở thành tội phạm. Nếu không có những giải pháp mang tính xã hội thì chúng ta sẽ đứng trước nguy cơ hỏng mất cả một thế hệ, chúng ta sẽ để tuột mất cả một thế hệ vào tay thế giới ảo.

- Trách nhiệm của người lớn ở đâu? Phải chăng chính bản thân chúng ta cũng đang loay hoay, chưa có sự chuẩn bị tương xứng để đối mặt với những tác hại từ lĩnh vực mới mẻ này?

Nhà văn Nguyễn Xuân Thủy: Về phía gia đình, nhiều bậc phụ huynh cũng chưa có những hiểu biết cần thiết và quan tâm đúng mức đến con em mình. Nhiều bậc cha mẹ cứ vô tư thả con em vào khu vườn hoang Internet. Khu vườn ấy có hoa thơm trái ngọt và có cả beo hùm, rắn rết, có những mê cung của game online. Mà trẻ em thì bao giờ chả tò mò. Chứng nghiện game, nghiện net bùng phát như một đại dịch. Đến khi các phương tiện truyền thông đồng loạt lên tiếng thì đã trở thành vấn nạn mất rồi.

Về mặt xã hội, Internet là một lĩnh vực rất mới, và chúng ta đang loay hoay trong công tác quản lý. Việt Nam đứng đầu trong khu vực về tốc độ phát triển thuê bao cũng như số người sử dụng Internet, không ai phủ nhận những lợi ích lớn lao do Internet mang lại, nhưng hậu quả của nó thì cũng lớn đến mức bàng hoàng. Internet là cánh cửa để chúng ta bước vào ngôi nhà chung toàn cầu, là công cụ để chúng ta hội nhập, nhưng cũng như nhiều quốc gia khác trên thế giới, chúng ta đang phải đối mặt với những tác động xấu từ nó.

"Sát thủ online" - Bìa mới tái bản

- So với báo chí thì văn học vẫn có những thế mạnh riêng khi đề cập tới những vấn đề thời sự nhức nhối, từ đó có sức tác động mạnh tới tình cảm, nhận thức của độc giả. Anh vừa là một nhà báo lại vừa là một nhà văn. Điều này giúp anh thế nào khi viết về đề tài quen thuộc với thời sự nhưng lại khá mới mẻ với văn học?

Nhà văn Nguyễn Xuân Thủy:
Văn học và báo chí, mỗi thể loại có một cách riêng để phản ánh hiện thực. Chính vì là một nhà báo mà tôi thường xuyên quan tâm đến những vấn đề thời sự nóng hổi của báo chí, những vấn đề mang tính xã hội và “tiềm ẩn” những chất liệu cho văn học. Bản thân tôi chưa viết một bài báo nào về tội phạm Internet, nhưng thông qua các đồng nghiệp tôi đã có cái nhìn về hiện trạng này.

Tôi nhìn nhận hiện trạng đó trước hết dưới lăng kính của một người làm báo. Nhưng tôi cũng đồng thời là một người viết văn, vì thế, đó cũng là chất liệu tốt cho sáng tác, đương nhiên khi đã thành tiểu thuyết thì mọi thứ đã được hư cấu trên cái nền hiện thực ấy để thành những hình tượng văn học. Có một chút giao thoa thú vị ở đây khi tôi đã sử dụng sau mỗi chương tiểu thuyết là một ô thông tin với lối hành văn đậm “chất” báo chí dưới dạng các bản tin trên truyền hình quốc gia có vai trò thôi thúc, cảnh báo. Bản tin cuối cùng là bản tin lúc 0 giờ, mốc cảnh báo cao nhất, cũng là thời điểm kết thúc một ngày với hy vọng một ngày mới đến mọi thứ sẽ khác.

Với nhà văn thì tôi nghĩ không có đề tài nào là cũ, cũng chẳng có đề tài nào là mới, vấn đề là tác phẩm của anh có được bạn đọc đón nhận hay không. Còn đề tài "hot," thời thượng hay thời sự chỉ là yếu tố hỗ trợ, cộng hưởng sự quan tâm của xã hội mà thôi. Cuối cùng vẫn là anh viết về nó như thế nào.

- Một thế giới tội phạm mạng được phơi bày trần trụi trong cuốn tiểu thuyết này: hiếp dâm, giết người, cướp của nhưng bên cạnh đó vẫn có hơi ấm tình người, tình mẫu tử. Và mỗi người đọc sẽ tự có được những suy nghĩ, nhận thức của riêng mình. Còn bản thân anh, với tư cách là tác giả, anh muốn nói điều gì thông qua tiểu thuyết này?

Nhà văn Nguyễn Xuân Thủy: Chúng ta tiếp nhận những cái mới quá nhanh, trong khi những sự chuẩn bị cho nó, và cả việc đối mặt với những hệ lụy từ nó chưa tương xứng, không theo kịp, như vậy bi kịch tất yếu sẽ xảy ra. Mọi người say mê với "thế giới ảo," đeo mặt nạ khi bước vào nó, ngụp lặn trong nó đầy mê mải như khám phá một khu vườn vô chủ, mà ít ai nghĩ rằng Internet không phải là một "thế giới ảo" như ta tưởng. Internet chưa bao giờ là ảo. Nó thật như chính cuộc sống của chúng ta vậy, vì thế, hãy thành thực với nó.

- Xin cám ơn anh!

Thanh Ngọc (Vietnam+)