
Năm nay ngẫu hứng sẽ viết blog trở lại.
He he!
Đầu năm du xuân một vòng Bắc Ninh, qua Đình Bảng, Đền Đô và Chùa Tiêu.
Chùa Tiêu là ngôi chùa hiếm hoi còn giữ được vẻ thanh tịnh và vắng vẻ trong những ngày đầu năm, chùa nằm dưới chân núi Tiêu, thuộc huyện Tiên Sơn - Bắc Ninh. Nơi này có thờ Thiền sư Vạn Hạnh.
Các vãi thong thả quét dọn, khách phải bỏ giày dép ở ngoài. Mát và tĩnh lặng quá khiến mình và Phong Điệp ngồi bệt xuống tựa lưng vào cột lim dim nghe tiếng kinh kệ đều đều, nho nhỏ. Đây cũng là ngồi chùa đầu tiên mình thấy không đặt hòm công đức.
Chán kiểu công đức năm chục một trăm rồi ngồi chờ viết hoá đơn đỏ mang về chẳng để làm gì, không lẽ đưa vợ xin quyết toán. Thế là cứ đền Quan Văn 20K, đền Quan Võ 20K, chùa Tiêu 20K thả cho nhanh, trọn gói luôn đỡ phải thả nghìn một nghìn hai.
Sướng nhất là chùa Tiêu, ngồi chán trong chùa, leo lên đỉnh núi có tượng Vạn Hạnh tay thì vuốt cổ khỉ, tay ôm cổ hổ lại xuống xem tượng mới phục dựng từ tượng táng của chính ông. Hơi thắc mắc đoạn ôm khỉ sờ hổ, hoá ra tương truyền ngày trước khi Vạn Hạnh dựng vua Lý lên ngôi có người cho rằng đó là con trai của ông. Vạn Hạnh đã chỉ vào con hổ đất trong chùa thề độc rằng nếu như ông có lòng tà dâm, không trọn đường tu, đi lại với phụ nữ và có con thì con hổ đất kia vẫn là hổ đất, còn nếu như ông vẫn giữ mình trong sạch, không có tà ý gì thì con hổ đất sẽ biến thành hổ thật. Lời vừa dứt thì hổ đất rùng rùng biến thành hổ thật, gầm lên mấy tiếng và phi thẳng vào rừng. Còn vụ em khỉ thì không thấy nói đến.
Mải đọc nên bác Vương Tâm và Phong Điệp đã xuống trước từ lúc nào. Khi quay ra chạy lại xem gác chuông thì bỗng một em chó lừ lừ chạy lại không nói không rằng lao vào đả ngay một phát đánh nhằng làm mình không kịp trở tay. Giật hết cả mình liên buông ba lô máy ảnh đuổi cho em ấy một trận. Hai bên nhe răng doạ nhau, bên này tiến bên kia lùi, bên này lùi bên kia tiến làm các vãi chạy cả ra can ngăn. Một tiểu nữ đầu trọc dựng tay đánh chuông chạy đến ra mệnh lệnh thu quân mà em chó kia vẫn không chịu nhượng bộ. Thế là mình đành nhượng bộ, quay gót rút nhẹ, vừa đi vừa ngoái lại cảnh giác.
Lúc này mới nghĩ đến phát cắn lúc nãy của em ấy, chả thấy đau gì chắc là không trúng, cũng có thẻ là chân cứng, răng chó mềm (hi hi, hèn gì khi đi đâu các cụ cứ chúc lên đường chân cứng đá mềm) nhìn xuống chân, cứ tưởng lúc nãy em ấy đả hụt, hoá ra rách một mảng quần bò to phết. Điều lạ là chân thì... không việc gì. Lại nghĩ, thật sáng suốt khi quyết không bao giờ mặc quần bò bó, vì thế vẫn còn một hành lang an toàn. Lại nghĩ, cũng may cho em chó ấy không cắn phải mình, không thì chắc chắc sư cụ chùa Tiêu sẽ phải đưa em ấy đi tiêm phòng lại chả tốn cả bạc triệu kinh phí của nhà chùa. Đoạn này là khi xuống cổng chùa ngồi nhá bánh đa với bác Vương Tâm và Phong Điệp mới tám.
Vụ đi này có kêu gọi cả Thuỵ Anh nhưng giống như nhiều lần trước, TA đã kín lịch, từ chối và tiếc hùi hụi. Hi hi! Vì thế về tối chat, hỏi han về chuyến đi có nói vụ chó đả, Thuỵ Anh bảo thế là đi toi cái quần bò à, mình bảo ừ, đi toi cái quần bò PT-2000 đã mặc 3 năm, hi hi, rồi hai chị em cùng bảo, giá như nó cắn vào chân thì có phải đỡ hỏng mất cái quần bò rồi không. Rõ là toàn tư tưởng thà hi sinh bắp vế chứ không chịu mất quần gặp nhau.
Lại nghĩ, người lên chùa đi tu cũng phải xuống tóc, thế còn chó lên chùa mà chả khác gì chó nuôi ở nhà, bởi thế, nên chăng khi chó lên chùa cũng phải có thủ tục gì đó, cụ thể hơn là nên bẻ hết răng chẳng hạn. Bởi đã theo cõi tu hành thì chủ yếu lo tu thân, kinh kệ là chính, việc ăn uống đâu còn quan trọng mà cần dùng đến răng. Hi hi...
Mấy quả ảnh này là ở Đình Bảng. Còn Chùa Tiêu thì vừa mệt vừa khung cảnh tĩnh lặng quá nên chả buồn lôi máy ảnh ra ngó ngoáy nữa.
Bác Vương Tâm và Phong Điệp
Phong Điệp trước Đình Bảng, cách chỗ này khoảng 100 m là gia đình làm bánh phu thê gia truyền ngon nhất nhì đất Kinh Bắc với thương hiệu Lụa Xuân. (30K một cặp tại nhà)
Chuyển qua làm gác đình phụ trách đóng mở cửa.
Hồ bán nguyệt ở Đền Đô, khung cảnh khá lãng mạn nên dù đã lấy xe đi ra rồi, nhìn thấy mới quay lại làm vài nhát ảnh. VN rất nhiều hồ bán nguyệt (tự nhiên lại nghĩ đến hồ Tây có một cái tên nữa là hồ Dâm Đàm nữa, nếu hồ Dâm Đàm mà hình bán nguyệt thì chắc phải gọi tắt là hồ... Bán Dâm)Đấy nhá, đã bổ sung ảnh bạn Giang bạn Mèo nhá. Tớ rất cú bạn Giang vì bạn đi Lạng Sơn làm tớ suýt bị chó cắn. Nếu đúng kế hoạch lên nhà bạn chơi thì có phải là không bị chó cắn mà còn được ăn gà rồi không.